Bệnh phong có thực sự đáng sợ ?!

0
244

Bệnh phong trước đây còn gọi là bệnh cùi, bệnh hủi. Ngày nay khoa học đã chứng minh bệnh phong là một bệnh nhiễm trùng mãn tính gây ra bởi vi trùng phong. Bệnh phong không phải là bệnh di truyền, không gây chết người, tuy nhiên nếu không được phát hiện và điều trị kịp thời, bệnh có thể để lại những tàn tật, di chứng trầm trọng. Chính những tàn tật này làm cho người ta sợ hãi và quan niệm sai lầm về bện phong.

 

Nguyên nhân gây ra bệnh phong là do trực khuẩn phong, có tên khoa học là Mycobacterium Leprae, hay người ta còn gọi là vi trùng Hansen.

Các dấu hiệu nhận biết bệnh phong ở giai đoạn sớm là trên da xuất hiện các dát bạc màu hoặc đỏ hồng kèm theo giảm hoặc mất dần cảm giác trên vùng da đó (như xúc giác, nhiệt giác). Tùy theo thời gian phát bệnh, trên cơ thể còn xuất hiện các triệu chứng như: vùng da bóng láng và phù nhẹ; đỏ da lan tỏa bóng láng và phù, u, cục đỏ, đau xuất hiện đột ngột; dái tai dày; lông mày thưa hoặc rụng đặc biệt ở 1/3 ngoài. Về thần kinh: xuất hiện một vùng da tê hoặc cảm giác kiến bò; xuất hiện sự yếu các cơ nhỏ ở bàn tay, bàn chân; dây thần kinh to hoặc mất cảm giác; mất chức năng bài tiết mô hồi ở một vùng da.

Các dấu hiệu nhận biết bệnh phong ở giai đoạn muộn: xuất hiện tàn tật ở mắt như hở mi dẫn đến mù, ở tay có rụt, cò ngón tay, ở chân có rụt, cò ngón chân hoặc loét lỗ đáo. Các thương tật này dễ gây nên tàn tật suốt đời.

Bệnh phong thường lây khó và lây chậm do bởi đặc trưng về mặt dịch tễ của vi trùng phong. Bệnh lây lan chủ yếu qua da và viêm mạc có tổn thương bị trầy xước, mặt khác trực khuẩn phong sinh sản chậm với chu kỳ 12 – 13 ngày, không có vật chủ trung gian truyền bệnh. Trực khuẩn lại bị giết chết rất nhanh bằng các loại thuốc như Rifampicin, ofloxacin…, dễ mất hoạt tính với xà phong và ánh nắng.

Sự lây lan có phụ thuộc vào sức đề kháng của cơ thể nữa. Vì thế, khi vùng da bị trầy xước của người bình thường tiếp xúc với vùng da bị trầy xước của bệnh nhân phong thì cần rửa tay bằng xà phòng trong vòng hai phút trực khuẩn sẽ chết hoặc để ngoài nắng cũng trong vòng hai phút trực khuẩn cũng sẽ chết. Ngoài ra, tắm hàng ngày cũng là cách để ngăn ngừa bệnh phong.

Cách thành phố Hà Nội khoảng 40km, trại phong Xuân Mai ( hay còn gọi là Bệnh viện da liễu Hà Nội cơ sở 3) nằm trên địa bàn xã Đông Yên, huyện Quốc Oai, Thành phố Hà Nội. Men theo một con đường heo hút, ta sẽ thấy trại phong nằm trên một quả đồi khá rộng, tách biệt những khói bụi ồn ào nơi thành thị. Bao quanh là những dãy cây um tùm, dợp bóng những đoạn đường là những dãy nhà dành cho các cụ sinh sống, ,….

Hiện nay, trại phong Xuân Mai có 73 người cụ già mắc bệnh phong (trong đó có 13 người Công giáo) đang ở tập trung tại những dãy nhà tập thể. Trong số đó có 15 người mắc bệnh nặng hơn thì ở một khu vực riêng, để tiện lợi cho việc chăm sóc và trợ giúp của các hộ lý và y tá. Còn lại những người khỏe mạnh hơn thì ở một khu vực khác và họ có thể sống tự lập trong các sinh hoạt của mình.

Hầu hết các cụ ở đây đều bị bệnh phong từ lúc còn trẻ có người từ 5 tuổi, 14 tuổi, 16 tuổi…Họ đã sống ở đây từ rất lâu rồi, nơi đây không phải là ngôi nhà thứ hai mà là ngôi nhà, là mái ấm thật sự suốt đời các cụ. Bản thân những người bị bệnh phong cũng có sự tự ti và mặc cảm với chính căn bệnh của mình. Cũng chính vì lẽ đó mà dường như họ đã giao phó cuộc sống của mình cho cán bộ y bác sĩ, gắn chặt cuộc đời với mảnh đất nơi đây. Họ có quê hương nhưng không muốn trở về hoặc không thể trở về một phần vì ám ảnh bởi sự tự ti của bệnh tật, phần vì sợ làm liên lụy tới gia đình, người thân. Hằng ngày, họ lủi thủi một mình với nỗi đau về tinh thần và thể xác. Từng ngày, từng giờ, căn bệnh phong lấy đi của họ đôi chân để đi, đôi tay để làm việc và buộc họ phải rời xa quê nhà, những người thân thích để đến với nơi biệt lập này điều trị và sinh sống. Vì sợ sự gièm pha, các cụ có cuộc sống tách biệt với thế giới bên ngoài, mọi sinh hoạt đều diễn ra bên trong khu điều trị nội trú. Con cháu trở thành người lạ, người đồng bệnh từ nơi xa lạ đến đây lại trở thành những người thân thiết hơn cả ruột thịt.

Mỗi năm qua đi các cụ lại thêm già yếu.Ở cái tuổi mà lẽ ra các cụ phải được con cháu phụng dưỡng, săn sóc khi tuổi già, cái tuổi an nhàn và thảnh thơi thì nơi đây là những nỗi trầm tư, hiu quạnh đến đau lòng. Các cụ kể rằng, có cụ đã ở đây hơn 40 năm rồi, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu người, có khi lại hao hụt đi vì tuổi già, tuổi già sợ nhất là cô đơn. Mà ở đây không chỉ cô đơn mà còn thiếu thốn nữa. Các cụ vẫn sống với sự hỗ trợ từ nhà nước, nhưng không nhiều, mỗi tháng chỉ đc trợ cấp 450 nghìn đồng. Khoản trợ cấp ít ỏi đó các cụ phải trang trải bao gồm cả gạo, thức ăn, mắm, muối…hằng ngày. Có khi các cụ chỉ nấu cơm một bữa ăn cho cả ngày,bữa sáng thường thì các cụ k ăn hoặc có nhà hảo tâm cho gói mỳ thì các cụ ăn qua loa.Các cụ vẫn phải trồng cấy thêm cây rau, cây quả để bổ sung bữa ăn hàng ngày, và nếu có thì cũng ra chợ bán vài mớ rau lấy tiền mua mắm, mua muối…nhưng tuổi già sức yếu các cụ cũng chẳng còn sức đâu mà cầm cuốc nữa. Mặc dù được chính quyền hết sức quan tâm, được cán bộ y tá, bác sĩ tận tận tình chăm sóc nhưng sống trong khu điều trị biệt lập với bên ngoài, thiếu thốn vật chất là vô kể nhưng cái thiếu thốn nhất đối với người bệnh phong đó là tình cảm, là sự mặc cảm trong giao tiếp với xã hội.

Mỗi khi có đoàn tình nguyện lên giúp các cụ dọn dẹp, nấu cho các cụ bữa ăn là các cụ vui và cảm động lắm. Có lẽ đây là sự an ủi rất lớn đối với các cụ, có cụ nói rằng: Chỉ cần có người lên đây thăm là các cụ vui rồi, chẳng cần gì hơn. Thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần nhưng không vì thế mà cụ cụ mất đi niềm tin vào Chúa, đối với các cụ là những người Công giáo, cạnh đó là ngôi nhà nguyện nhỏ, nơi các cụ hằng ngày vẫn dâng kinh chiều với niềm cậy trọng và tín thác Lòng Thương Xót Chúa.

Chủ nhật  29/04/2018, nhóm chúng ta có chương trình “NIỀM VUI PHỤC SINH” để gặp gỡ, thăm hỏi, chia sẻ và động viên các cụ ở trại phong Xuân Mai, nằm trên địa bàn xã Đông Yên, huyện Quốc Oai, TP Hà Nội.

LINK ĐĂNG KÝ: https://goo.gl/forms/F5xMdI4EGLBqb8X82

Facebook Comments