Menu

Menu

Trang nhất » Tin Tức » Góp Nhặt

Chuyện Cổ: Sợi Chỉ kì diệu

Thứ ba - 08/10/2013 08:49
Ngày xưa có một bà goá với đứa con trai tên Phong. Nó là một đứa trẻ mạnh khỏe, có khả năng nhưng nó không thích đi học và lúc nào cũng mơ mộng.
Chuyện Cổ: Sợi Chỉ kì diệu

Chuyện Cổ: Sợi Chỉ kì diệu

Ngày xưa có một bà goá với đứa con trai tên Phong. Nó là một đứa trẻ mạnh khỏe, có khả năng nhưng nó không thích đi học và lúc nào cũng mơ mộng.

"Phong, trò đang mơ mộng gì đó?" đó là câu mà thầy giáo thường hỏi.

"Em đang nghĩ mai mốt lớn lên em sẽ làm gì?" Phong trả lời.

"Hãy từ từ. Còn lâu mới đến lúc đó mà. Em có biết rằng làm người lớn không có gì vui lắm đâu," thầy giáo trả lời.

Nhưng Phong không thấy vui với bất cứ gì nó làm và luôn luôn ao ước những gì sắp xẩy tới. Sống trong mùa đông thì nó mong muốn mùa hè, và trong mùa hè nó lại muốn được chơi trượt tuyết và đốt lò sưởi. Khi đi học thì chỉ muốn tan trường để về nhà, và đến tối Chúa Nhật thì nó lại ao ước, "Phải chi ngày mai là ngày lễ." Điều nó thích nhất là được chơi đùa với nhỏ Lan. Cô bé rất dễ làm quen với bất cứ đứa con trai nào, và dù Phong có thiếu kiên nhẫn đến đâu, không bao giờ cô khó chịu. "Lớn lên, mình sẽ lấy Lan," Phong thầm nghĩ.

Phong thường thơ thẩn trong rừng mơ mộng về tương lai. Nhiều khi nó nằm dài trên thảm cỏ xanh mượt dưới nắng ấm của mặt trời, gối đầu trên đôi tay, mắt nhìn lên bầu trời trong xanh xa tít. Một buổi chiều nóng bức kia nó thiếp dần vào giấc ngủ, và dường như  có ai gọi tên nó. Nó mở bừng đôi mắt và ngồi dậy. Trước mặt nó là một bà lão. Trong tay bà cầm một trái cầu nhỏ bằng bạc mà từ đó tuôn ra một sợi chỉ vàng đong đưa.

"Này Phong, đến xem cái gì trong tay của bà đây" vừa nói bà vừa đưa trái cầu cho nó.

"Cái gì vậy?" Phong tò mò hỏi và chạm đến sợi chỉ vàng.

Bà trả lời, "Đây là sợi chỉ cuộc đời con. Nếu đừng chạm đến nó thì thời gian sẽ trôi qua bình thường. Nhưng nếu muốn thời gian qua mau, con chỉ cần kéo sợi chỉ này ra và một giờ sẽ trôi qua như một giây. Nhưng ta cho con biết, một khi sợi chỉ bị kéo ra, nó không thể cuộn vào được như cũ. Nó sẽ tan biết như làn khói mỏng. Trái cầu này là cho con. Nhưng nếu con nhận món quà này, con không được nói với ai, nếu không chính ngày đó con sẽ chết. Bây giờ nói cho ta biết, con có muốn trái cầu này không?"

Phong cầm lấy trái cầu trong tay bà một cách vui vẻ. Đó đúng là điều nó muốn. Phong xem xét trái cầu bạc. Nó nhẹ nhưng chắc chắn, như đúc bởi một khối. Khe hở duy nhất của trái cầu là cái lỗ nhỏ xíu mà từ đó có sợi chỉ lủng lẳng. Nó nhét trái cầu vào túi rồi chạy về nhà. Đến nơi, biết chắc là mẹ nó đi vắng, nó lại lấy trái cầu ra xem xét. Sợi chỉ dường như bò ra khỏi trái cầu rất chậm chạp, đến độ mắt thường khó có thể thấy được. Nó muốn kéo mạnh sợi chỉ, nhưng không dám. Chưa dám.

Ngày hôm sau khi ở trường học, Phong ngồi mơ mộng về điều nó sẽ làm với sợi chỉ kỳ diệu ấy. Thầy giáo la rầy nó vì không chịu để ý làm bài. Nó nghĩ, phải chi đã đến giờ về nhà. Và rồi nó sờ thấy trái cầu trong túi quần. Nếu kéo ra một chút chỉ thôi, thời giờ sẽ qua mau. Thật cẩn thận, nó nắm lấy sợi chỉ và kéo nhẹ. Bỗng dưng thầy giáo nói mọi người thu gọn sách vở và rời lớp học một cách có thứ tự. Phong vui mừng khôn xiết. Nó chạy thẳng về nhà. Đời sống bây giờ dễ dàng quá! Mọi khó khăn của nó sẽ trôi qua. Từ ngày ấy trở đi nó bắt đầu kéo sợi chỉ, mỗi ngày từng chút một.

Tuy nhiên, một ngày kia nó nhận thấy rằng sao lại dại dột khi kéo từng chút chỉ một. Nếu nó kéo thật mạnh, nó chẳng phải đi học nữa. Sau đó nó có thể học nghề và kết hôn với Lan. Bởi thế đêm hôm đó, nó kéo sợi chỉ thật mạnh, và sáng hôm sau thức dậy nó thấy mình đang học nghề với ông thợ mộc ở trong làng. Nó thích thú đời sống mới này khi leo trèo lên mái nhà, giàn mộc, nâng nhắc các rui mè để vào các vị trí mà vẫn còn ngửi thấy mùi gỗ mới. Nhưng nhiều khi, ngày trả lương còn xa, nó kéo sợi chỉ một chút và bỗng dưng cả tuần trôi qua, đã đến chiều thứ Sáu và nó đã có tiền ở trong túi.

Lan cũng đến ở với bà dì để học nấu ăn, coi sóc nhà cửa. Phong cảm thấy nóng lòng chờ đợi khi đến ngày kết hôn. Thật khó khăn khi sống tưởng là quá gần mà lại quá xa Lan. Phong hỏi nàng khi nào họ có thể kết hôn.

"Để năm tới," Lan trả lời. "Sau khi em học hỏi được thế nào là một người vợ đảm đang."

Phong mân mê trái cầu vàng trong túi quần.

"Thời gian sẽ qua mau mà," nó nói một cách ranh mãnh.

Đêm hôm đó Phong không ngủ được. Nó trằn trọc và xoay mình luôn. Nó lấy trái cầu kỳ diệu đang giấu dưới gối. Nó ngập ngừng đôi chút; sau đó sự thiếu kiên nhẫn đã bao trùm nó, và Phong kéo sợi chỉ vàng. Sáng hôm sau nó thức giấc và thấy rằng một năm đã trôi qua và Lan sau cùng đã đồng ý kết hôn. Giờ đây Phong thật sự sung sướng.

Nhưng trước khi đám cưới xảy ra, Phong nhận được một lá thư hình như của chính phủ. Nó lo lắng mở thư và thấy rằng nó được lệnh phải trình diện tại trung tâm nhập ngũ để thi hành quân dịch trong hai năm. Nó tuyệt vọng đưa lá thư cho Lan coi.

"Thì đã sao" Lan trả lời, "có gì đâu mà lo lắng, chúng ta phải đợi thôi. Rồi anh sẽ thấy thời gian qua mau. Còn quá nhiều điều phải chuẩn bị cho đời sống vợ chồng."

Phong mỉm cười một cách can đảm, biết rằng thời gian hai năm đối với nó dường như lâu cả cuộc đời.

Tuy nhiên, khi vào trung tâm nhập ngũ nó thấy cũng không đến nỗi tệ. Nó thực sự vui thích với các người đồng đội, và nhiệm vụ của họ lúc đầu cũng không mấy khó khăn.  Nó nhớ tới lời bà lão cảnh cáo rằng phải dùng sợi chỉ cách khôn ngoan và thỉnh thoảng nó dằn được sự ham muốn mà không kéo sợi chỉ. Nhưng lúc ấy nó lại bắt đầu bồn chồn. Đời sống quân ngũ làm nó chán chường với các nhiệm vụ hằng ngày và kỷ luật khắt khe. Nó bắt đầu kéo sợi chỉ để tuần lễ qua mau hơn và lại đến Chúa Nhật, hoặc nó làm ngắn lại thời gian cho đến ngày giải ngũ. Và vì thế hai năm trôi qua như một giấc mơ.

Trở về nhà, Phong quyết định không kéo sợi chỉ nữa cho đến khi thực sự cần thiết. Nói cho cùng, đây là thời gian tốt đẹp nhất của cuộc đời như mọi người đều nói với nó như vậy. Nó không muốn thời gian qua quá mau. Tuy nhiên, nó có kéo sợi chỉ một hai lần để chóng đến ngày thành hôn. Nó muốn nói với Lan về bí mật này, nhưng biết rằng làm như thế nó sẽ chết.

Vào ngày đám cưới, mọi người, kể cả Phong đều thật vui. Nó sốt ruột chỉ cho Lan thấy căn nhà mới xây của hai người. Trong lễ cưới, nó liếc nhìn bà mẹ. Lần đầu tiên nó để ý thấy đầu bà đã có nhiều tóc bạc. Dường như bà già đi quá mau. Phong cảm thấy có lỗi vì nó đã kéo sợi chỉ. Từ nay về sau nó phải cẩn thận hơn và chỉ dùng đến sợi chỉ khi tối cần thiết.

Một vài tháng sau Lan cho biết nàng sẽ có con. Phong vui mừng khôn xiết và nóng lòng chờ đợi. Khi đứa nhỏ được sinh ra, Phong cảm thấy nó chẳng cần gì nữa. Nhưng bất cứ khi nào đứa bé đau bệnh hay khóc lóc trong những đêm không ngủ, Phong lại kéo một chút chỉ, có như thế đứa bé mới mạnh khỏe và vui vẻ trở lại.

Thời gian thật khó khăn. Kinh tế trì trệ và chính phủ quyết định tăng thuế và không nhân nhượng với bất cứ sự chống đối nào. Bất cứ ai được coi là quấy rối đều bị cầm tù mà không cần xét xử, chỉ cần lời đồn đãi thôi cũng đủ kết án một người. Phong nổi tiếng là người thẳng thắn, và không lâu nó bị bắt và cầm tù. Thật may mắn nó vẫn còn trái cầu kỳ diệu bên mình và nó kéo sợi chỉ thật mạnh. Các bức tường xà lim tan biến trước mắt và các kẻ thù của Phong tán loạn trong tiếng nổ thật lớn làm tung tóe mọi thứ. Chiến tranh là một đe dọa, nhưng nó đã trôi qua như một cơn giông mùa hè để lại sau lưng nền hòa bình kiệt quệ. Phong thấy mình trên đường về nhà với gia đình. Nhưng giờ đây nó là một người đàn ông trung niên.

Trong lúc này mọi sự xảy ra tốt đẹp và Phong tương đối mãn nguyện. Một ngày kia nó nhìn trái cầu bạc và ngạc nhiên khi thấy sợi chỉ đã từ mầu vàng ngả sang mầu bạc. Nó nhìn vào gương. Tóc nó bắt đầu muối tiêu và da mặt nó nhăn nheo ở những chỗ trước đây phẳng phiu. Bỗng dưng nó cảm thấy sợ hãi và quyết định dùng sợi chỉ một cách thận trọng hơn trước. Lan sinh thêm con và Phong cảm thấy vui khi là trưởng gia đình. Thái độ nghiêm trọng của Phong làm người ta nghĩ nó là một loại quan quyền nào đó. Nó tỏ vẻ uy quyền như thể đang nắm giữ sinh mạng của người khác trong tay. Nó cất trái cầu bạc ở một nơi kín đáo, an toàn khỏi các con mắt tò mò của con cháu, vì biết rằng ai khám phá ra trái cầu đó, cuộc đời nó sẽ chấm dứt.

Khi con cái càng đông, nhà của Phong càng chật. Nó muốn nới rộng nhưng cần phải có tiền. Nó còn những lo lắng khác. Mẹ của nó trông càng già nua và mệt mỏi. Thật không có ích gì khi kéo sợi chỉ kỳ diệu vì làm như thế chỉ khiến bà chết sớm. Không bao lâu bà từ trần, và khi Phong đứng trước nấm mộ, nó tự hỏi tại sao cuộc đời này qua quá mau, dù không kéo sợi chỉ kỳ diệu.

Một đêm kia khi nằm trên giường, Phong lo lắng không ngủ được, nó nghĩ cuộc đời có lẽ sẽ dễ dàng hơn khi các con nó khôn lớn và có sự nghiệp trong đời sống. Nó kéo sợi chỉ thật mạnh, và ngày hôm sau thức dậy, Phong thấy các con của mình đã không còn ở nhà mà chúng đi làm ở khắp nơi trong nước, và chỉ còn hai vợ chồng Phong. Giờ đây tóc của nó hầu như đã bạc trắng và thường xuyên đau lưng, nhức mỏi các khớp xương khi nó leo lên cầu thang hay mang các đà gỗ nặng. Lan cũng già đi và thường đau yếu. Phong không chịu nổi khi thấy Lan đau khổ, bởi thế càng lúc Phong càng tìm đến sợi chỉ kỳ diệu mà kéo thêm. Nhưng ngay khi một vấn đề được giải quyết, vấn đề khác đã xuất hiện. Có lẽ cuộc đời sẽ dễ dàng hơn khi về hưu, Phong nghĩ. Và rồi nó không còn phải leo thang, lao động vất vả và sẽ có thời giờ để săn sóc Lan. Vấn đề là nó không có đủ tiền để sống. Nó cầm trái cầu kỳ diệu lên và xem xét. Thật chán nản, nó thấy sợi chỉ giờ đây không còn mầu bạc nữa nhưng là mầu xám và xỉn đục. Nó quyết định rảo bước vào khu rừng để suy nghĩ.

Đã khá lâu kể từ ngày đó nó không còn vào khu rừng này nữa. Những chồi non đã mọc thành các cây thông cao lớn, và thật khó để nhận ra con đường nó thường đi. Sau cùng nó đến một băng gỗ ở chỗ quang đãng. Nó ngồi đó và cảm thấy buồn ngủ. Nó bị thức giấc bởi có ai gọi tên nó, "Phong ơi! Phong!"

Nó nhìn lên và thấy chính bà lão mà nó đã gặp nhiều năm trước đây khi bà đưa cho nó trái cầu bạc kỳ diệu với các sợi chỉ vàng. Bà trông giống như trước, không già đi chút nào. Bà mỉm cười với nó.

"Sao, Phong, cuộc đời hạnh phúc chứ?" bà hỏi.

"Con không chắc," Phong trả lời, "Trái cầu kỳ diệu của bà thật tuyệt. Con không phải chờ đợi hay phải đau khổ vì bất cứ gì trong đời sống. Tuy nhiên, tất cả qua quá nhanh. Con cảm thấy như không có thời giờ để lĩnh hội được những gì xảy đến với con, dù điều tốt hay điều xấu. Giờ đây, thời giờ không còn là bao. Con không dám kéo sợi chỉ ấy nữa vì sẽ đem con đến sự chết. Con không nghĩ là món quà của bà đem đến may mắn cho con."

"Thật vô ơn biết chừng nào!" bà lão nói. "Nếu con có thể ao ước khác đi thì con sẽ ước gì?"

"Có lẽ nếu bà cho con một trái cầu khác, một trái cầu mà con có thể kéo chỉ ra cũng như cuốn chỉ vào. Và rồi con sẽ có thể hồi tưởng lại những gì sai lầm đã qua."

Bà lão cười. "Con thật tham lam! Con có nghĩ là Thiên Chúa cho chúng ta hai đời sống không? Nhưng ta có thể cho con lời ước sau cùng, hỡi tên khùng tham lam."

"Đó là gì vậy?" Phong hỏi.

"Hãy chọn đi," bà lão trả lời. Phong suy nghĩ dữ dội.

Sau một hồi lâu, nó nói, "Con muốn được sống trở lại cuộc đời như lần đầu tiên, nhưng không có trái cầu kỳ diệu của bà. Và rồi con sẽ cảm nghiệm sự xấu cũng như sự tốt mà không rút ngắn đi, và tối thiểu cuộc đời con sẽ không qua mau và không vô nghĩa như một giấc mơ."

"Muốn là được," bà lão nói. "Hãy trả lại cho ta trái cầu."

Bà đưa tay ra và Phong đặt trái cầu bạc trong tay bà. Sau đó nó ngồi xuống và nhắm mắt mệt mỏi.

Khi thức dậy nó thấy mình nằm trên giường. Người mẹ trẻ trung đứng ở bên cạnh, nhè nhè lay nó dậy.

"Thức dậy đi Phong. Con sẽ trễ học đó. Con ngủ như chết vậy!"

Nó nhìn mẹ một cách ngạc nhiên và khoan khoái.

"Mẹ ơi, con vừa trải qua một cơn ác mộng. Con mơ thấy mình già yếu và cuộc đời con qua nhanh như một chớp mắt chẳng còn gì, kể cả trong trí tưởng."

Mẹ nó cười và lắc đầu.

"Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra," bà nói. "Kỷ niệm là những gì chúng ta có, ngay cả khi về già. Thôi nhanh đi rồi mặc quần áo. Nhỏ Lan đang đợi con và hai đứa sẽ trễ học đó."

Khi Phong bước đến trường với Lan, nó thấy ánh nắng mùa hè thật chan chứa chừng nào, đó là một buổi sáng nó cảm thấy thật muốn sống. Không lâu sau đó nó sẽ được gặp lại bạn bè, và ngay cả các bài học khó khăn dường như cũng không đến nỗi tệ. Thật vậy nó đang nôn nóng.

Thủy Tiên chuyển ngữ
Theo: Nguoitinhuu.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
CÁC ĐỨC GIÁM MỤC
GIÁO PHẬN HƯNG HÓA





Tin mới